Sáng tạo chính là thoát khỏi lối mòn cũ, rời xa tâm lý đám đông. Bạn chỉ cần là chính mình, không theo bất cứ một khuôn khổ, một chuẩn mực nào. và bạn cũng cần tôn trọng các cá thể khác, đó cũng là một phần của sự tự do.

Người sáng tạo là người có sự hiểu biết thấu suốt, không chạy theo đám đông.

CHUẨN BỊ TOAN

Khi con người khỏe mạnh, họ sẽ trở nên sáng tạo, và khao khát sự sáng tạo

Sống đời sống phong phú

Chúng ta đã và đang sống một cuộc đời đơn chiều, nay ta cần sống một cuộc đời phong phú hơn, một cuộc đời ba chiều: Sống có ý thức, sống với lòng trắc ẩn, và sống sáng tạo.

Ý thức nói lên sự hiện hữu

Trắc ẩn chính là tình cảm

Sáng tạo là hành động.

Trong hành động luôn chứa đựng mọi sự sáng tạo, từ âm nhạc, thơ ca, hội họa, cho đến khoa học, công nghệ.

Xúc cảm thì chứa tất cả những gì thuộc về thẩm mỹ, như cái đẹp, tình yêu

Hiện hữu là trạng thái chiêm nghiệm về bản thân, nhận biết sáng suốt và ý thức nội tâm.

An nhiên trong hành động

Phân biệt rõ hành động và hoạt động

Hành động xuất hiện khi tình huống đòi hỏi và bạn phải đáp ứng bằng hành động.

Hoạt động thì không như vậy, hoạt động là khi bạn chẳng cần một cái cớ gì nhưng bạn vẫn hoạt động.

Hành động là một sản phẩm của tâm trí tĩnh lặng, còn hoạt động thì biểu hiện cho một tâm trí bất ổn. Hành động mang tính ngẫu nhiên trong khi hoạt động lại bị đè nặng bởi quá khứ.

Bạn hoạt động không phải vì một tình huống ngẫu nhiên nào đó, mà đó chỉ là sự tuôn trào cái bất ổn trong quá khứ.

Thật ra hầu hết những việc ta làm mỗi ngày đều là hoạt động. Nhưng bạn không cần phải cố gắng loại bỏ các hoạt động ra khỏi cuộc sống, hoặc cố gắng biến nó thành hành động, vì khi bạn ngừng việc này, bạn cũng sẽ tìm việc khác thay thế, và rồi việc đó cũng sẽ biến thành hoạt động. Cũng giống việc bạn cố gắng nhai kẹo cao su để bớt đi hoạt động hút thuốc vậy. Cả hai đều vô bổ như nhau.

Để từ bỏ hoạt động, bạn chỉ cần đơn giản là chú tâm vào hoạt động đó, làm nó với toàn bộ ý thức của mình, rồi bạn sẽ nhận ra những hoạt động nào thật sự vô ích cho cuộc sống của mình. Hãy để hoạt động từ rời bỏ mình, và mình không cần cố gắng để loại bỏ nó. Càng muốn bỏ nó, bạn càng muốn quay lại với nó.

Hài hòa với tự nhiên

Sự sáng tạo chỉ đến khi bạn hoàn toàn thư giãn, an nhiên và tự tại. Điều đó không có nghĩa là bạn chỉ nằm một chỗ và không làm gì hết, hãy để cho tâm trí bạn thư giãn trọn vẹn, rồi sự sáng tạo sẽ đến, thông qua một nguồn sáng tạo bí ẩn nào đó, mà bạn không thể nào hiểu được cho đến khi bạn thật sự trải nghiệm nó.

Bản chất của sáng tạo là hài hòa với tự nhiên và đồng điệu với cuộc sống và vũ trụ.

NĂM TRỞ NGẠI

Ý thức về cái tôi

Bạn hãy nhìn lại cuộc đời mình, tất cả những điều bạn làm đều là vì thỏa mãn cái tôi.

Chính cái tôi trong bạn đã làm bạn đau khổ, chứ không phải hoàn cảnh bên ngoài hoặc “nghiệp từ kiếp trước”

Bạn ham muốn một căn nhà mới nhưng thực chất ngồi nhà bạn đang ở là quá đầy đủ và tiện nghi rồi, nếu không thì bạn đâu có tồn tại đến bây giờ?Khi ai đó hỏi bạn là ai, bạn trả lời “Tôi là bác sỹ”, “Tôi là kỹ sư”, Thật ra những câu này vô cùng sáo rỗng, nó không nói lên gì giá trị của bạn, mà chỉ nói đến kế sinh nhai của bạn mà thôi. Trong khi cái tôi của bạn thì luôn luôn tự hào về những điều sáo rỗng như vậy

Chủ nghĩa cầu toàn

Một người nghệ sỹ thực thụ là khi anh ta quên đi cái tôi và bản ngã của chính mình.

Cái hồn của người nghệ sỹ chỉ xuất hiện khi người nghệ sỹ đó mất hút trong tác phẩm của mình. Anh ta ko còn hiện diện trong tác phẩm của mình, và anh ta hiểu được mình không phải là giả tác giả. Một thế lực ẩn danh nào đó đã làm thay và anh ta chỉ biết mình đã được “chiếm ngự”.

Đó chính là một cảm giác mà mọi nghệ sỹ vĩ đại như Mozart, Kalidas cảm nhận rõ: được chiếm ngự bởi một điều gì đó.

Chính Thượng Đế đã mượn đôi tay và thể xác của anh ta để làm.

Khi gạt bỏ cái Tôi, bạn kết nối sâu sắc với Thượng Đế.

Người nào cái tôi càng cao, họ càng muốn sự hoàn hảo.

Khi bạn muốn tạo ra một tác phẩm, chủ nghĩa hoàn hảo sẽ khiến bạn rơi vào trạng thái sợ phạm sai lầm, so sánh, phê bình, phán xét bản thân. Bạn sẽ ko ko thể tận hiến cho tác phẩm của mình.

Trí tuệ

Trí tuệ khác với thông minh. Bạn đi học đại học, trường đại học cho bạn trí tuệ, nhưng trường Đại Học ko sinh ra nhân tài. Nhân tài là từ trí thông minh bẩm sinh mà ra.

Trí tuệ thuộc về cái đầu, trong khi thông minh là một trạng thái thức giấc của trái tim. Khi trái tim tỉnh thức, khi nó hoà nhịp cùng với hiện tại, sự hoà hợp ấy sẽ sản sinh ra sự sáng tạo.

Để hiểu được lời dạy của các thánh nhân, bạn cần thông minh, trí tuệ chẳng giúp được gì cho việc thấu hiểu cả.

Để đưa sự thông minh vào trong hoạt động, bạn ko cần thêm thông tin mà chỉ cần thiền định nhiều hơn và suy nghĩ ít đi. Bạn cần bớt sử dụng cái đầu và thay vào đó hãy sử dụng trái tim nhiều hơn.

Niềm tin

Thật sự thì rất nhiều người có niềm tin sai lệch về khả năng sáng tạo của họ. Con người nghĩ rằng sáng tạo là phải chơi đàn, phải hát hay, phải viết sách. Họ ko hề biết được sáng tạo nằm ở trong mỗi cử chỉ hành động hằng ngày. Một nụ cười chân thành ấm áp cũng mang đầy tính sáng tạo. Một ánh nhìn yêu thương thấu hiểu cũng là sáng tạo.

Mỗi người chúng ta ko đến với thế giới này một cách ngẫu nhiên. Chúng ta đến với thế giới này để hoàn thành một điều gì đó hoặc truyền tải 1 thông điệp nào đó.

Hãy tin như thế và tiếp tục dò dẫm cho đến khi bạn tìm thấy định mệnh của mình.

BỐN CHÌA KHOÁ

Trở lại là một đứa trẻ

Trẻ con không có toan tính, ko vụ lợi, ko cần danh vọng hoặc tiền bạc. Chúng làm mọi việc một cách hăng say và nồng nhiệt. Chúng ko được lập trình bởi cái khuôn mẫu của sự đúng đắn. Chúng chỉ làm vì chúng yêu thích việc đó

Sẵn lòng học hỏi

Người có tinh thần học hỏi sẽ ko tích luỹ kiến thức để phục vụ cái tôi. Mỗi khoảnh khắc qua đi, anh ta buông bỏ những gì đã biết, trở lại với sự ngây thơ chất phát. Ngây thơ từ chính bên trong tâm hồn mình sẽ luôn toả ánh hào quang.

Thấy niết bàn giữa trần thế

Dù bạn đang làm công việc gì, quét dọn hay đánh giày, bạn có đặt hết mình vào công việc mình làm hay không. Nếu có thì đâu đó trong thành phẩm của bạn sẽ toát lên vẻ thần thánh.

Cuộc sống tươi đẹp là nhờ được tạo nên từ những điều nhỏ bé. Chỉ cần làm nó với tình yêu và sự tự hào, nó sẽ trở thành những điều thiêng liêng lớn lao.

Khi cái tôi lên tiếng “hãy bỏ nó đi”, “việc nhỏ nhặt này cũng làm à”, hãy ý thức được rằng ko có việc gì là nhỏ nhặt cả, tất cả đều lớn lao và mang tính sáng tạo.

Hãy yêu thương và trân trọng mọi khoảnh khắc nhỏ nhặt ở hiện tại, tức là bạn đang sống trong cõi niết bàn, cơ thể bạn sẽ là nơi ngự trị của thượng đế, và mọi thứ bạn chạm vào đều trở nên thiêng liêng và đẹp đẽ vô cùng

Sống mộng mơ

Đừng cười nhạo nhạo những tâm hồn mộng mơ. Tất cả những thành tựu vĩ đại ngày hôm nay đều xuất phát từ một ý nghĩ, một sự mộng mơ. Và tất cả những gì ở tương lai đều được quyết định bằng những mộng mơ của ngày hôm nay.

Bốn câu hỏi

Ký ức và trí tưởng tượng

Thầy bảo chúng tôi, sống hoàn toàn tập trung vào hiện tại, không màn đến ký ức. Nhưng tôi là nhà văn, và tất cả những gì tôi viết đều bắt đầu bằng trí nhớ. Nhưng khi từ bỏ ký ức, tôi cũng phải từ bỏ tịn sáng tạo của mình sao?

Osho: Bạn không hiểu những gì tôi nói, là bởi vì bạn hiện diện ở đây với những ký ức tâm lý về tôi chứ không phải là những ký ức sự kiện mà bạn biết đến. Chỉ khi dẹp bỏ những ký ức tâm lý, bạn mới có thể tiếp thu hoàn toàn những gì tôi nói ở hiện tại.

Ký ức sự kiện tức là những thông tin mình nhìn thấy, ghi nhớ, như số nhà thông tin, quê quán, tên họ, hoặc một sự kiện nào đó diễn ra

Ký ức tâm lý có nghĩa là những diễn biến tâm lý khi xảy ra sự kiện nào đó. Đây chính là loại ký ức mà bạn cần loại bỏ.

Ví dụ: Có một chàng trai đến gây hấn với bạn ngày hôm qua. Và bạn thật sự rất tức giận vì điều đó.

Ký ức sự kiện là sự việc diễn ra

Ký ức tâm lý là thái độ, là cảm xúc, cơn thịnh nộ của bạn

Nếu hôm nay anh ta đến gặp bạn một lần nữa, bạn sẽ cư xử như thế nào?

Nếu vẫn còn giữ những ký ức tâm lý của ngày hôm qua, bạn sẽ quên mất mình là ai. Bạn sẽ hành xử như một kẻ côn đồ khiến cho người đàn ông ấy phải “trả giá”, hoặc cơn thịnh nộ hôm qua làm bạn mất đi lý trí.

Nhưng bạn có biết, chuyện hôm qua và chuyện hôm nay hoàn toàn khác nhau. Con người của anh ta hôm nay khác với hôm qua, và thái độ cũng thế. Biết đâu anh ta đến để xin lỗi bạn, 24h đã qua, các tế bào trong cơ thể cũng chúng ta cũng đã thay đối. Bạn tức giận, vì bạn không hiện hữu ở hiện tại, bạn bị ký ức tâm lý ngày hôm qua ảnh hưởng, trước mắt bạn là người đàn ông của ngày hôm qua, vì thế bạn đã lớn tiếng với họ.

Do đó tôi ko có ý nói bạn phải quên đi quá khứ sự kiện, mà chỉ đơn giản là đừng để chúng làm phiền đến bạn và ảnh hưởng đến hiện tại của bạn.

Nhưng khi từ bỏ ký ức, tôi cũng phải từ bỏ tính sáng tạo của mình sao?

Khi ký ức càng nhiều bạn càng khó sáng tạo, ký ức là những điều cũ, còn sáng tạo là cho phép cái mới xảy

Hãy để cái mới mẻ diễn ra, đừng dùng ngôn ngữ để diễn đạt nó ngay lúc đó

Hãy để cái mới mẻ đến với bạn. Hãy để cái mới khiến tim bạn đập rộn ràng. Bạn sẽ cần đến quá khứ nhưng không phải là bây giờ mà là khi bạn bắt đầu diễn đạt trải nghiệm mới. Khi đó quá khứ được cần đến, vì bạn cần có ngôn ngữ để diễn đạt, mà ngôn ngữ thì bắt nguồn từ quá khứ. Bạn không thể tạo ra ngôn ngữ ngay bây giờ, hoặc nếu có thì nó cũng lắp bắp hoặc vô nghĩa. Và đó không phải là giao tiếp mà chỉ là những lời bi bô con trẻ. Bạn sẽ không thể phát huy tối đa tính sáng tạo thông qua thứ ngôn ngữ ấy. Ngôn ngữ chỉ nên đến khi trải nghiệm đã có! Để rồi bạn sẽ dùng nó như một công cụ và không để nó cản trở bạn.

Chỉ khi nào bạn buông bỏ ký ức tâm lý, bạn mới thật sự sáng tạo

Chứng trầm cảm hậu sản

Một bà mẹ khi vừa mới sinh con sẽ có cảm giác trống rỗng trong một vài ngày đầu tiên. Bởi họ luôn nhớ về những tháng ngày ấp ủ em bé trong lòng mình.

Cũng giống như 1 người nghệ sỹ, khi viết xong 1 tác phẩm, họ thường cảm thấy trống rỗng, có khi rơi vào tiyeetj vọng vì không còn gì để viết.

Nhưng bạn hãy tận hưởng khoảnh khắc ấy. Nó ko phải là trống rỗng, nó chính xác là một sự bình yên mà ai cũng cần

Sáng tạo và sự lai tạo

Nghịch lý của nghệ thuật chính là ban đầu chúng ta cần học và hiểu được những kiến thức căn bản, sau đó cần quên sạch chúng đi, để có thể bắt đầu lại một cách đầy sáng tạo.

Nếu bạn muốn viết nhạc, bạn cần mất 12 năm học căn bản, sau đó mất 12 năm để quên đi, bạn có thể làm bất cứ việc gì, học toán, làm vườn, và sau đó bắt đầu viết nhạc một cách đầy sáng tạo.

Bằng cách này, bạn sẽ thấy một nhà toán học sẽ chơi nhạc một cách sáng tạo hơn những nhà chơi nhạc thông thường. Giống như sự lai tạo vậy. Lai tạo thường cho ra các kết quả tuyệt vời, hội tụ nhiều yếu tố mọi người mong đời.

Chúng ta nên thường xuyên chuyển từ bộ môn khác. Khi đã quá quen thuộc với điều gì đó, hay chuyển qua học thứ mới mẻ hơn, bạn sẽ càng ngày càng trở nên sáng tạo hơn.

Nghệ thuật kính trọng đồng tiền

Hãy tôn trọng tiền bạc vì tiền bạc tạo ra của cải. Sau khi của cải được tạo ra thì các khía cạnh khác cũng nở ra theo.

Ý nghĩa của dòng tiền: khi bạn có 1 đồng, bạn dùng nó để mua 1 thanh sô cô la, bạn đang tận hưởng niềm vui từ thanh sô cô la, và người nhận đồng tiền đó sẽ mua thứ mà họ thích. Vậy là chỉ có 1 đồng, đã giúp cho 2 người hạnh phúc. Hãy tưởng tượng nếu đồng xu này đến với 1000 người thì sao?

Chính vì vậy, tiền cần được luân chuyển. Khi bạn nhận được tiền, hãy tìm cách cho đi để dòng tiền luôn vạn hành, mang lại giá trị cho cuộc đời.

SỰ SÁNG TẠO TỐI THƯỢNG VÀ Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI

Ý nghĩa cuộc đời là do chính bạn tạo ra nó. Chứ nó ko ẩn giấu ở đâu đó để bạn cất công đi tìm kiếm. A

Bạn không thể nhìn thấy ý nghĩa cuộc đời nếu một ngày trôi qua của bạn đều là…. ngồi xem hoặc tiếp nhận thông tin một cách thụ động như: xem phim, xem đá bóng, đọc sách, nghe các tin tức từ nhiều nguồn khác nhau…

Sau đó bạn ghi nhớ, Chúa Gie Su nói như vầy, phật nói như vầy, tâm trí bạn đầy ấp những tiếng nói từ người khác. Chỉ khi nào bạn cất lên tiếng nói của mình, bạn sẽ nhìn thấy ý nghĩa cuộc đời.

Bạn ko thể biết khiêu vũ hay như thế nào nếu chỉ xem người khác khiêu vũ. Hãy tham gia vào nó, để cảm nhận trọn vẹn cái hay của nó, rồi cuộc sống của bạn sẽ trở nên ý nghĩa hơn.

Sáng tạo chính là cho phép những điều mới lạ, những điều điên rồ, xuất hiện trong cuộc đời của bạn. Bạn tận hưởng nó, biến nó thành những trải nghiệm tuyệt vời, thay vì sợ hãy sự khác biệt.

3 bài học mình rút ra từ sách:

  1. Phân biệt giữa hành động và hoạt động. Hành động mang tính ngẫu nhiên và tràn đầy sáng tạo, trong khi hoạt động chỉ là khởi nguồn từ những ký ức quá khứ.
  2. Muốn bỏ thói quen xấu, chỉ cần làm nó trong một ý thức rõ ràng. Rồi khi chiêm nghiệm nó đủ, bạn sẽ thấy nó thật vô bổ và nó cũng sẽ tự động rời khỏi bạn.
  3. Có 2 loại ký ức: ký ức sự kiện và ký ức tâm lý. Cần loại bỏ và quên đi ký ức tâm lý. Những cảm xúc ngày hôm qua và hôm nay không còn giống nhau. Khi bạn gặp một người, bạn nên quên đi tất cả những cảm xúc họ mang đến cho mình, vì ngày hôm qua và hôm nay đã khác. Cảm xúc và tâm trạng của họ không giống nhau. Ngày hôm nay họ hiện diện ở đây là một con người mới hoàn toàn.